Và, mỗi bức tranh là một câu chuyện trạng nổi tiếng mà ông muốn lưu giữ cho muôn đời sau...
Báu vật sống Đầu Xuân, đông đảo du khách Tây lẫn ta đến xem ông Chư vẽ tranh chuyện trạng. Thấy ông tài hoa, làm công việc ý nghĩa, thú vị, họ tôn ông là “báu vật sống” của làng trạng Huỳnh Công Tây. Trước ông, chưa ai làm được như thế.Ông Chư có đầu tóc bạc trắng, nước da sạm nắng. Ông là người kiệm lời. Nhìn vào ông, không ai tin rằng đó là họa sĩ tài hoa. Ông thú thực mình chưa bao giờ được học vẽ ở một lớp chuyên nghiệp nào. Thế mà ông đam mê vẽ, lại vẽ đẹp. Tài thật. Cái tài của ông là tìm ra cách lưu giữ những giá trị văn hoá phi vật thể của chuyện trạng bằng tranh. Ông chỉ vẽ duy nhất một thứ: Tranh từ những câu chuyện trạng.Chuyện trạng ở Huỳnh Công Tây chào đời ngót nghét 400 năm về trước. Làng này chính là cái gốc của những chuyện trạng mà một thời người ta gọi là Chuyện Trạng Vĩnh Hoàng. Trong hàng trăm câu chuyện trạng ở làng  nhiều người vẫn nhớ như chuyện: Bắt bọp, Cá rô 7 món, Cây ớt làm đủ một ngôi nhà, Củ mì dài đến 2 huyện, Ăn khoai lang phải mang kính... Nội dung chuyện trạng do bà con sáng tác rất vui vẻ, hóm hỉnh không nằm ngoài hình ảnh cuộc sống thường ngày của người dân nơi đây để động viên nhau lạc quan, vượt qua khó khăn, gian khổ. Các nhà nghiên cứu xem chuyện trạng ở Huỳnh Công Tây là kho tàng văn học dân gian có một không hai của Việt Nam, như là di sản văn hóa phi vật thể. Nhiều người đã dịch chuyện trạng ra tiếng nước ngoài. Nhấp một ngụm chè xanh sóng sánh ông Chư nói: “Nổi tiếng khắp thế giới là thế mà nay chuyện trạng Huỳnh Công Tây đã mai một, thất lạc gần hết”. Đau lòng, nhiều đêm ông không ngủ được vì trăn trở, suy tư tìm cách bảo tồn chuyện trạng. Làm bằng cách nào đây? Sách ghi lại từng câu chuyện thì người ta cũng làm rồi, khổ nỗi giới trẻ bây giờ chẳng mấy quan tâm, tìm đọc. Các cháu chỉ xem phim ảnh, văn hoá hiện đại du nhập từ các nước trên thế giới. Cuối cùng, ông nghĩ ra cách vẽ lại những câu chuyện trạng bằng tranh. Ông Chư bảo, lưu giữ chuyện trạng bằng tranh trực quan hơn nên được nhiều người quan tâm.Hay hơn chuyện kể
 

 
Bức tranh do ông Chư vẽ

 
Năm 1997, bức tranh đầu tiên ông vẽ từ câu chuyện “Bắt nhầm cọp mà cày”, tặng cho nhà hội trường thôn Huỳnh Công Tây. Người cán bộ văn hoá thôn thấy hay nên mang tranh treo lên vị trí cao nhất của ngôi nhà. Khách qua lại nhìn tranh của ông thấy có hồn.
Lâu rồi chỉ nghe chuyện trạng qua lời kể, nay được nhìn thấy qua tranh hấp dẫn hơn nhiều. Các cụ già nhìn vào bức tranh “Bắt nhầm cọp mà cày” gật khù khen, đúng là vẽ như thật, hay hơn cả chuyện kể. Cháu bé đi học ngang qua nhìn thấy bức tranh về nhà đòi bố mẹ kể lại câu chuyện cho nghe nhưng làm sao phải hấp dẫn như tranh ông Chư vẽ. Ý tưởng ban đầu của ông vẽ tranh góp phần bảo tồn vốn quý văn hoá của dân tộc đang mai một đã mang lại hiệu quả. Ông cũng không ngờ bức tranh đầu tiên gây hiệu ứng xã hội nhanh đến vậy. Trường Tiểu học Vĩnh Tú mời ông đến vẽ tranh để giáo dục truyền thống ông cha cho học sinh. Ông lao vào vẽ tranh. Giấy vẽ ông tận dụng từ mấy quyển lịch treo tường. Màu, bút lông, giá vẽ tranh ông mua từ thị xã mang về. Để truyền được câu chuyện trạng vào tranh ông phải suy nghĩ, tưởng tượng rất nhiều. Ông nói, cái khó của lưu giữ chuyện trạng bằng tranh là chuyển tải cho bằng được hồn của câu chuyện vào tác phẩm thì bức tranh mới sinh động, mới có hồn! Muốn vậy, đầu óc tưởng tượng phải thật phong phú, đa dạng. Sau khi sưu tầm câu chuyện, nâng niu ý tưởng, ông lại ngồi vào giá vẽ để tung ra những nét chấm phá ban đầu của bức tranh. Có lúc mới vẽ được mấy nét nhưng thấy thú vị nên có du khách đòi ông bán hoặc tặng cho bằng được. Ông say sưa vẽ, ngồi vẽ từ sáng đến trưa. Nhiều bữa bà xã cằn nhằn, ông vẽ ngay khoảnh khắc “dễ thương” ấy của bà rồi treo lên tường. Nhìn thấy vậy, bà cũng phải cười, rồi khen chồng khéo tay.
  Dâng hiến cho đờiThấy ông âm thầm vẽ tranh nhiều người muốn mua tranh   của  ông. Một phần họ muốn giúp ông thêm vài đồng để có tiền uống chén trà, phần muốn động viện ông tiếp tục công việc ý nghĩa này. Ông từ chối tất cả, nhất quyết vẽ để tặng, dâng hiến cho đời, chứ không bán, không lấy của ai một cắc bạc nào. Ước muốn của ông là hoàn thành cho bằng được tất cả những bức tranh làng trạng. Sau đó sẽ thành lập bảo tàng tranh làng trạng đầu tiên đón khách tham quan, không bán vé. Ông xem đó là một niềm tự hào của dân làng trạng. Và cũng là niềm tự hào của một công dân góp một phần sức mình vào việc bảo tồn văn hoá dân tộc trước sự tấn công của văn hoá ngoại lai. Tôi hỏi, ý tưởng thì thật hay nhưng liệu có quá sức không khi cuộc sống vẫn đang đòi hỏi ông phải làm nhiều việc, đâu chỉ mỗi vẽ tranh? Ông gật gù: “Tôi phải cố gắng thật nhiều. Thấy chuyện làng trạng mất mát, buồn lắm”... Rồi việc làm có ý nghĩa của ông cũng thuyết phục được nhiều người. Chị Hoàng Dạ Hương, cán bộ Văn hoá xã Vĩnh Tú, cho biết: “Ban Văn hoá xã  có kế hoạch trong năm 2008 sẽ xin kinh phí mua lại những tác phẩm tranh làng trạng của ông Chư để in thành sách tranh.